[Truyền Kỳ phu nhân] Chương 48


Chính văn Chương 048 | Phu phu đồng tâm

 

Mai Truyền Kỳ không đợi Phong Tĩnh Đằng kêu, tự mình đi trước một bước hút vào một hơi.

 

Phong Tĩnh Đằng thấy dịch thể màu đỏ thẫm đi qua hình trái tim, nhân cơ hội đem một phần nước Mai Truyền Kỳ hút sang bên mình, cẩn thận thưởng thức.

 

Mai Truyền Kỳ đem một ngụm nước ép màu đỏ nuốt vào, vừa đến cổ họng thì bị vị cay mạnh mẽ kích thích đến ho sặc sụa.

 

“Khụ…khụ… tôi… khụ… tôi kháo… khụ… cư nhiên… khụ… cư nhiên là nước ớt… khụ…nước… có nước hay không… khụ… tôi muốn uống nước… khụ… mau gọi người phục vụ… khụ… mang một cốc nước tới… khụ…”

 

Chỉ bất quá ngắn ngủi mấy giây, gương mặt thanh tuấn bị sặc đến đỏ bừng, miệng cay đến tê liệt, trên trán lấm tấm mồ hôi, ngay cả trong ngực bị ho dằn vặt đến cảm thấy đau đớn.

 

Đáng tiếc, mặt bàn ngoại trừ một ly tâm tình nước trái cây thì chẳng còn vật nào khác, bản thân thì lại không dám đem phần nước còn dư uống vào, sợ rằng sẽ lại là cái vị đạo kỳ quái nào nữa.

 

Phong Tĩnh Đằng nhìn Mai Truyền Kỳ nước mắt chuẩn bị trào ra ngoài, không vội không vàng đem chai nước đã sớm giấu ở sau lưng mang ra.

 

Mai Truyền Kỳ nhìn rõ ràng, cùng là uống nước ớt thế nhưng vẻ mặt Phong Tĩnh Đằng dường như không việc gì, chậm rãi mở nắp ra, chậm rãi như vậy khiến y có chút thiếu kiên nhẫn: “Khụ… anh có thể… khụ… nhanh lên một chút được không?”

 

Phong Tĩnh Đằng khóe miệng vẽ lên một cái tiếu ý, cũng không có bởi vì thúc giục mà động tác nhanh hơn, chậm rãi mở nắp chai ra, đầu tiên là chính mình uống một ngụm.

 

Mai Truyền Kỳ không thể tin được mà nhìn hắn chằm chằm: “Tôi thao!”

 

Không thấy được mình đã bị cay đến không chịu nổi rồi sao? Không thấy được người cần nước nhất chính là mình sao?

 

Tên nam nhân đáng chết này vừa mở ra một cái đã cho bản thân uống trước, thực sự nhỏ nhen mà.

 

Mai Truyền Kỳ không nói một lời, thân thủ hướng chai nước đoạt lấy.

 

Phong Tĩnh Đằng cấp tốc né tránh tay y, bất quá, cũng không tiếp tục trêu đùa nữa: “Đến đây, tôi mớm cho cậu.”

 

Nói xong, lại đem một ngụm nước uống vào.

 

Mai Truyền Kỳ hiện giờ vô pháp cùng hắn tính toán nhiều như vậy, đem người hướng lại gần hơn, hơi hé miệng: “Khụ… nhanh lên một chút.”

 

Phong Tĩnh Đằng nhìn bộ dáng cầu nước của người kia, nụ cười liền ngừng lại, tay khoác lên trên vai của y, đem khoảng cách giữa hai người kéo vào càng gần hơn, đưa chai nước lên.

 

Ngay lúc chai nước đưa đến khoé miệng Mai Truyền Kỳ, Phong Tĩnh Đằng đột nhiên cúi đầu, hôn lên đôi môi đã bị vị cay làm cho hồng nhuận, thuận thế đem nước truyền vào trong miệng người kia.

 

Hắn mất công chuẩn bị ly nước kia, chính là vì đợi đến thời khắc này.

 

Mai Truyền Kỳ sửng sốt, còn chưa kịp tức giận, đã nuốt dòng nước ấm áp vào trong, dường như cảm thấy thoải mái hơn một chút.

 

Phong Tĩnh Đằng đôi mắt đen nồng đậm tiếu ý, đối với đối phương ‘Chủ động’ như vậy cảm thấy vô cùng thoả mãn. Tuy rằng hắn rất muốn thưởng thức vào sâu hơn nữa, nhưng cũng biết cái gì gọi là một vừa hai phải, đặc biệt thân thủ của đối phương so với chính mình cũng một chín một mười. Vì vậy thừa dịp trước khi đem người kia chọc giận, nhanh chóng rời đi, đem chai nước đưa tới bên môi đối phương.

 

Mai Truyền Kỳ uống một hơi cạn sạch, đáng tiếc, nước cũng không nhiều, tuy ho khan đã dừng lại, nhưng vẫn không đánh tan được vị cay trong miệng.

 

Y bị vị cay kích thích đến xuýt xoa liên tục: “Mau… mau gọi phục vụ, mang thêm nước vào đây.”

 

Phong Tĩnh Đằng nói: “Cậu uống phần nước xám trắng kia là có thể giảm bớt cay.”

 

“Thật sao?” Mai Truyền Kỳ dùng ánh mắt hoài nghi nhìn hắn.

 

Phong Tĩnh Đằng không muốn giải thích nhiều, trực tiếp bưng ly lên, trước tiên dùng nắp đậy lên ngăn phần nước trái cây màu phấn hồng lại, tránh cho lúc uống bị trào ra ra, rồi đem phần nước màu xám trắng hướng đến bên miệng Mai Truyền Kỳ.

 

Mai Truyền Kỳ mặt lộ vẻ do dự, giống vết xe đổ lần trước, không dám tùy tiện uống ngụm lớn nữa, chỉ là thử lướt qua.

 

Y sửng sốt: “Mặn?”

 

Mai Truyền Kỳ biết mặn có thể giảm cay (Thiệt hả?) vội vàng đem màu xám trắng nước trái cây đều ngậm trong miệng, quả nhiên, vị cay dần dần tán đi.

 

Phong Tĩnh Đằng đem cốc nước đưa đến tay Mai Truyền Kỳ: “Đem phần nước màu phấn hồng cũng uống vào.”

 

Mai Truyền Kỳ trong lòng vẫn còn sợ hãi: “Sẽ không phải là cái vị kỳ quái nào nữa chứ? Với cả, tại sao anh lại không uống?”

 

Phong Tĩnh Đằng nhướn mi: “Tôi tất nhiên là muốn uống rồi, thế nhưng, miệng của cậu chẳng phải vẫn còn cảm thấy cay sao?”

 

Mai Truyền Kỳ miệng nhỏ khinh thường, một hương vị ngọt ngào mà không ngấy trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ khoang miệng. Lúc trước là vị chua, đắng, cay, mặn, hương vị ngọt ngào của nước trái cây này quả thực giống như là mỹ vị nơi nhân gian vậy. Sau khi trải qua một hồi đau khổ của nhân gian, đến cuối, rốt cuộc cũng chờ đến lúc khổ tận cam lai, cảm thấy hạnh phúc không gì sánh được.

 

Phong Tĩnh Đằng thấy y tiếp tục uống vào, cười nói: “Có đúng hay không có loại rất cảm giác hạnh phúc.”

 

“Chỉ bằng vào năm hương vị này, tâm tình dường như đã biến chuyển trăm vòng.” Mai Truyền Kỳ cảm thán nói: “Không hổ gọi nhân sinh bách vị, đúng rồi, không phải anh nói nó còn có một cái tên khác nữa sao?”

 

Phong Tĩnh Đằng mỉm cười: “Theo ý kiến cá nhân, khách nhân đều gọi nó là phu thê đồng tâm. Đương nhiên, chúng ta là bạn lữ, hẳn nên gọi là phu phu đồng tâm mới đúng. Ý nói rằng hai người sau khi cùng nhau uống xong vị đạo đồng nhất, có thể cảm nhận được sự hoà làm một. Biểu thị hai người ở uống nước trái cây tâm tình xong, tựa như một lòng một dạ vậy.”

 

Phu phu đồng tâm!?

 

Mai Truyền Kỳ quái dị liếc hắn một cái, lúc này mới chú ý tới khoảng cách giữa hai người bọn họ có bao nhiêu gần gũi, chỉ cần thêm chút nữa thôi là hai người có thể chạm vào đối phương rồi.

 

Nói đến đây, y liền không khỏi nhớ tới lúc trước Phong Tĩnh Đằng dùng miệng hôn môi truyền nước cho mình, còn có, trước đó gặp phải Ti Kiếm Đường, Phong Tĩnh Đằng cũng nhân cơ hội đó hôn y. Bất quá, cái này cũng là do chính bản thân mình nên không tính toán, dù sao lúc đó y lợi dụng Phong Tĩnh Đằng chỉ để kích thích Ti Kiếm Đường mà thôi. Thế nhưng, màn hôn môi vừa rồi không thể bỏ qua được, nếu không, về sau sẽ còn có thể được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.

 

Mai Truyền Kỳ tựa tiếu phi tiếu: “Phong Tĩnh Đằng Thượng giáo…”

 

Phong Tĩnh Đằng nhìn ra y mặc dù đang cười, thế nhưng, trong mắt lại bừng bừng lửa giận. Thầm nghĩ, bạn lữ nhà mình nhất định là vừa nhớ tới chuyện hôn môi truyền nước lúc nãy, bây giờ hẳn là muốn tính sổ với hắn đây mà.

 

Hắn bất động thanh âm đáp: “Nè, có phải đói bụng rồi hay không? Để tôi gọi phục vụ vào nha.”

 

Không đợi Mai Truyền Kỳ phản ứng, nhanh chóng ấn xuống nút gọi người ở dưới bàn, một giây tiếp theo, tiếng gõ cửa phòng vang lên.

 

Người phục vụ phía ngoài nhận được sự đồng ý lập tức đẩy cửa vào, trước sau chỉ dùng đúng ba giây đồng hồ, tốc độ nhanh kinh người, tựa hồ đã sớm chờ ở cửa từ lâu.

 

Người phục vụ vung lên tươi cười thân thiện, đi tới trước mặt bọn họ: “Xin chào, không biết tôi có thể giúp được gì cho hai vị tiên sinh?”

 

Mai Truyền Kỳ tức giận nhất thời nuốt trở lại trong miệng, trong phòng hienj đã thêm một người, thực sự không hợp để tiếp tục nói chuyện vừa rồi nữa, không thể làm gì khác hơn là dùng mắt trợn trừng lại Phong Tĩnh Đằng.

 

Phong Tĩnh Đằng nói: “Chúng ta chọn món thôi.”

 

Người phục vụ rất nhanh mở quang não, đưa ra menu để Phong Tĩnh Đằng và Mai Truyền Kỳ chọn.

 

Phong Tĩnh Đằng từ đầu tới cuối đều chiều theo Mai Truyền Kỳ, chỉ cần Mai Truyền Kỳ chọn món hắn đều đồng ý. Hơn nữa, Thực Thượng Đường mang thức ăn lên tốc độ cũng rất nhanh, món cuối cùng vừa mới chọn xong thì  trước mặt các món đã được đặt lên bàn.

 

Sau khi phục vụ rời đi, Phong Tĩnh Đằng vội vã đem đề tài kéo đến trên người Mai Nguy Hiểm: “Sáng nay lúc đưa Nguy Nguy đi học, bé có nói với tôi là đặc biệt nhớ những món ăn cậu làm hồi trước.”

 

Mai Truyền Kỳ bất chợt dừng đũa.

 

Nói mới nhớ, y quả thực đã lâu không nấu ăn cho con trai, ngay cả bữa cuối tuần cũng là Phong Tĩnh Đằng xuống bếp.

 

“Chúng ta sau đó sẽ đi siêu thị mua đồ, buổi tối ở nhà cùng nhau ăn.”

 

Phong Tĩnh Đằng nghe được y dùng ba chữ ‘Chúng ta’ và ‘Nhà’, không tự chủ cong cong khóe miệng, sau đó tiếp tục dùng Mai Nguy Hiểm kéo lại lực chú ý của Mai Truyền Kỳ.

 

Mai Truyền Kỳ khi nhắc tới nhi tử, tựa như hồng thủy trào ra, thao thao bất tuyệt, nói đến không ngừng nghỉ

 

Phong Tĩnh Đằng vừa ăn vừa nghiêm túc nghe, ngoại trừ thỉnh thoảng cấp Mai Truyền Kỳ thức ăn, còn có thể phối hợp nói vào hai câu, thấy dáng vẻ mi phi sắc vũ*của Mai Truyền Kỳ lúc nói về con trai, trong đôi mắt đen sắc bén đều toát ra nồng đậm tiếu ý.

(Mi phi sắc vũ: Mặt mày hớn hở, cười tươi như hoa.)

 

Sau khi ăn xong, hai người lái xe đến siêu thị, lúc này Mai Truyền Kỳ đã đem chuyện Phong Tĩnh Đằng hôn môi truyền nước quẳng lên chín tầng mây rồi.

 

Phong Tĩnh Đằng lái xe đi theo Mai Truyền Kỳ trước tiên đến khu đồ tươi sống mua một chút thịt, sau đó đến khu rau quả, chọn lấy thêm vài món nữa.

 

Dạo quanh siêu thị được gần một tiếng, hai người cuối cùng cũng lấy được những đồ cần thiết, liền đi đến quầy thu tiền xếp hàng chờ đợi.

 

Mai Truyền Kỳ nhìn thời gian trên thông tấn khí, vậy mà đã hai giờ chiều, y quay đầu lại hỏi Phong Tĩnh Đằng đang đứng phía sau: “Phong Thượng giáo, buổi chiều không cần phải đến giáo trường huấn luyện học sinh sao?”

 

“Tôi đã giao cho huấn luyện viên rồi cho nên buổi chiều không tới giáo trường.”

 

Mai Truyền Kỳ không còn gì để nói, quay đầu lại thì thấy phía trước một tiểu nam hài được người mẹ ôm vào trong lòng đang nhìn mình chằm chằm, có lẽ là bởi vì quả đầu ngắn trụi lủi mà trong ánh mắt tiểu nam hài tràn ngập tò mò.

 

Cậu bé ước chừng khoảng hai tuổi trông rất đáng yêu, khiến cho Mai Truyền Kỳ không khỏi nghĩ đến con trai mình, liền nhịn không được nhăn mặt trêu chọc tiểu nam hài.

 

Nhất thời, khiến cho tiểu nam hài cười khanh khách, tiếng cười đáng yêu nhanh chóng đưa tới sự chú ý của mọi người xung quanh, tất cả đều hướng chỗ bọn họ nhìn sang.

 

Đúng lúc này, tiểu nam hài tò mò vươn bàn tay nhỏ bé ra, chụp lấy kính râm trên mặt Mai Truyền Kỳ.

 

————————————————–

Phong Tĩnh Đằng và Mai Truyền Kỳ đã quay trở lại, thật xin lỗi vì đã để mọi người phải chờ lâu >.<

Có mỗi ly nước mà uống tận 2 tháng mới xong ._.!! Mà có ai nhận ra được màu nước tương ứng với trái cây nào không???

8 thoughts on “[Truyền Kỳ phu nhân] Chương 48

  1. Điểm danh!!! Có ta nè!!!! Lâu lắm mới thấy nàng a! Ta thấy chương sau anh Mai sẽ bị lộ mặt , lại ngược rồi!!!!QAQ

  2. Có trái nào màu xám mà mặn sao =_= mà ta tưởng uống sữa mới bớt cay, giờ mới biết mặn cũng được sao, thiệt không hay bà tg chỉ bậy thế =))))

  3. Ừ, chờ lâu thiệt, Kỳ ca bị tính kế mà không phát tiết được lại bị dụ dỗ sang chuyện khác, thật là tội nghiệp

  4. Màu đỏ chắc là ớt tại có hôm ta coi chương trình nấu ăn thấy người ta làm. Còn đắng chắc ổ qua. Vàng là cam, chanh,… Màu phấn hồng là sữa dâu nhưng không biết ở chỗ mấy anh có không nữa 😃

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s